HOÀNG HÔN XÀ XIÁ

(Bài thơ đạt giải nhì, thơ  Kiên Giang, 2008)

Lũy tre vàng dựa lưng nắng đổ

Cánh chim bay hối hả trời cao

Câu vọng cổ vang từng thửa ruộng

Chiều duỗi mình, mây trắng rụng đầy sông.

 

Con diều nhỏ nâng hồn khúc hát

Đàn sáo nâu vắt vẻo ngọn tre

Những chú nghé thảnh thơi gặm cỏ

Bên bờ kênh, cô gái gánh mây về.

 

Gió nghiêng mình thì thầm mái rạ

Sương thắm đồi, cỏ níu chân mây

Hàng thốt nốt lùa trăng vào núi

Vầng dương rơi chạm điệu hò  đêm.

 

Chiều Xà Xiá, bìm bịp kêu con nước

Rặng bần non vi vút tiếng chim ca

Hương lúa chín quẫy mình đi khắp ngõ

Vũ điệu lâm thol rộn rã tình quê.

 

Men đồng nội giăng trên khói bếp

Cánh cò bay vệt khuyết vầng trăng

Mâm cơm chiều đợi người trên rẫy

Bác nông dân vác cuốc kéo hoàng hôn.

 

                         Nguyễn Tấn Kiệt

(CĐSP Kiên Giang tháng 8- 2008)
 
 
 
 
 

 
  
 

Điệp khúc ầu ơ

Ầu ơ...cháu ngủ giấc tròn

Giọng bà nhỏ lại  võng còn đung đưa.

 

Bà sông lất phất hạt mưa

Xuồng câu đồng vắng mẹ chưa xuôi về.

 

Ầu ơ...trăng nhuốm vàng đê

Soi miền vất vả bộn bề riêng cha.

 

Giọt buồn rơi rớt miền xa

Khúc vui đnọg lại hiên nhà...à ơi.

 

Ầu ơ...vất vả một đời

Cho con ngang dọc đất trời ngày sau.

                                         Nguyễn Tấn Kiệt

                                                   (CĐSP Kiên Giang)